X5 - 2k8-2k12

9/5»Ñ†Þ
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 nhung baj van bat huu!!!moj dzo!moj dzo

Go down 
Tác giảThông điệp
maimai_mot_bonghinh_s2
Bán bánh mì
avatar

Tổng số bài gửi : 152
Reputation : 3
Join date : 25/05/2010
Age : 21
Đến từ : gia ding chi co vk :-ss

Bài gửiTiêu đề: nhung baj van bat huu!!!moj dzo!moj dzo    Thu Nov 25, 2010 3:55 am

Tất cả đều có thật :P lol!

Hồi lớp 6, cô văn e kể cô có thèng hs cũ tả anh bộ đội: “Anh bộ đội cao khoảng 1m2, súng a dài 1m rưỡi…”

Đề: tả người thầy em yêu quý nhất: “Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo cho đến khi thấy thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản”

Đề: Thay lời Âu Cơ kể lại câu chuyện: ”Lạc Long Quân hiện lên và nói với tôi rằng: – Ta và thiếp đến đây hết tình, ta đưa 50 con xuống biển, thiếp đưa 50 con lên bờ. Nói xong rồi Lạc Long Quân nhảy tùm xuống biển.”

Đề : Em hãy phân tích bài thơ "Bánh trôi nước" của Hồ Xuân Hương.
bài làm: Bài thơ nói lên tâm trạng của tác giả họ Hồ, ông nhớ vợ của mình và thèm ăn chè xôi nước mà vợ mình nấu đến nỗi đã tả vợ mình như cái bánh xôi nước nhằm che dấu dục vọng khi liên tưởng đến cái thân hình trắng trẻo đẫy đà của vợ, lại còn nói vợ mình hay tắm, ngày tắm ba đến bảy lần, ông rất thương vợ ở chỗ mạc dù ông thường đánh đập ra tay nặng với vợ nhưng vợ ông vẫn luôn chung thuỷ với ông mà không bỏ ông đi theo trai, như mấy đứa con gái bây giờ.....

Một nữ sinh giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh" như thế này:
"Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ...".

Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ" được 1 người giải thích một cách đầy "sáng tạo":
"Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá".

Bài văn tả cây bưởi:
Cây bưởi nhà ngọai em trồng thân yếu ớt, còi cọc, nhưng rất nhiều trái. Trái bười nhỏ y như cây bưởi, nhưng rất chua, thân cây đầy gai, nên em không thể leo cây hái được. Lá cây bưởi xì xào trong gió như nói với em là bạn đừng ăn thịt tôi(chắc nhân hóa). Nhưng em không thèm đâu, vì em thích trái mận hơn. Tuy em cũng thích ăn bưởi, nhưng em ghét nó vô cùng vì nó gai tùm lum(??), lá nó rụng nhiều nên mỗi lần về ngọai, mẹ đều bắt em quét lá. Em nghĩ sau này em lớn em sẽ xin ngọai chặt bỏ cây bưởi ích kỷ đó( vô ích?)và em sẽ trồng thật nhiều mận...(Bắt đầu tả về mận cả trang giấy sau)

Một học sinh "miêu tả hình dáng cô giáo em" :
Cô giáo em hiền, nhưng hơi mập, tóc cô ngắn gọn được buông ra đằng sau, khi đi tóc cô ve vẩy ngo nghoe như cái đuôi con lợn con khi em ra cho nó ăn cám. Cô có đôi chân vòng kiềng, có lần em nghe mẹ em bảo với mẹ thằng Hà, chân như vậy sau này cô sẽ dễ đẻ..."

Khi cô giáo ra đề bài: "Tưởng tượng mình là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc mình đã làm dưới trần gian", có em đã viết: "Lên đến cổng trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén rượu cho đã". Chao ôi! Sự tưởng tượng này rất có thể bắt nguồn từ thực tế em được chứng kiến các cuộc nhậu triền miên ở xung quanh.

Một học sinh mê truyện trinh thám thì tả tiết học trong lớp như thế này: "... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp...".
Với đề bài "Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em", một học sinh "tả thực" như sau: "... Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại".

Đề :"Sau khi đọc tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?"

Bài làm của bạn NHT lớp 10B, viết: "Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ka-ra-tê hết sức đẹp mắt... "

Bài này hơi dài một chút :D :lol:

Mỵ Châu vs Trọng Thủy version2

Sau khi Trọng Thuỷ tự tử tại giếng Loa Thành, xác chàng bị vớt lên và ném xuống biển Đông. Vua thuỷ tề sống dưới biển Đông, được người mệnh danh là Đông Hải Long Vương thấy xác chàng, lấy nước thần cứu chàng sống lại và cho chàng làm thị vệ Long Cung. Sống một cuộc sống sung túc, an nhàn nơi biển sâu song chàng vẫn không thể quên người vợ xinh đẹp, chung thuỷ của mình. Chàng quyết tâm bỏ đi tìm vợ, cho dù đó chỉ là một nấm mồ, một nắm cát vô tri giác. Nhưng chưa kịp thực hiện điều đó thì Trọng Thuỷ đã bị bắt lại, bị Long Vương giam giữ trong Long ngục.

Cùng thời điểm đó, linh hồn Mỵ Châu đã hoá thành ngọc trai. Cảm kích trước tấm lòng của Mị Châu, Quan Âm Bồ Tát đã hoá kiếp cho nàng trở lại làm người, sống tại vùng đất Trung Nguyên xa xôi, với địa vị là gái lầu xanh. May sao nàng đã được nhiều cao thủ võ lâm Trung Nguyên cứu vớt, nàng xin đi theo học vào giang hồ. Trải qua rất nhiều cuộc chiến khốc liệt, nàng đã hiểu ý nghĩa của cuộc sống. Nàng không còn tơ tưởng tới Trọng Thuỷ, nàng đã biến thành một con người lạnh lùng với một trái tim sắt đá. Mỵ Châu giờ đây là một nữ sát thủ giết người không ghê tay. Tên tuổi nàng vang khắp chốn giang hồ, từ Đông Tà Hoàng Dược Sư đến Tây độc Âu Dương Phong, từ sát thủ Đường môn Liễu Thanh Thanh đến chuyên gia sử dụng độc sát Lý Mặc Sầu, tất cả đều biết đến tên tuổi nàng.

Trong một lần tấn công Viên Chăn, quân nàng bị quân Viên đánh lén ra biển Đông. Nàng phải nhảy xuống Biển chạy trốn nhưng không may tài bơi lội của nàng hơi kém, bơi ra giữa biển và chìm xuống. Đông hải Long Vương cứu nàng, giúp nàng có khả năng thích nghi với biển cả và có ý muốn nàng ở lại đây. Nhưng Mỵ Châu không muốn, đã náo loạn thuỷ cung và đánh cho Long Vương một trận tơi bời. Lúc Mỵ Châu sắp kết thúc cuộc đời Long Vương thì Trọng Thuỷ thoát khỏi ngục, chạy ra và gặp nàng. Không giấu nổi cảm xúc, chàng chạy đến gần Mỵ Châu, nước mắt nhạt nhoà:

- Ta không thể ngờ rằng có ngày ta gặp lại nàng. Ta biết trước đây ta đã không phải với nàng, nhưng quá khứ đã qua rồi. Chúng ta có thể lại vui vẻ với nhau như trước đây không?

Mỵ Châu nhận ra Trọng Thuỷ, nhưng nàng không thèm để ý. Và nàng đã kết liễu Long Vương bằng một nhát kiếm nhẹ nhàng,không thể có cảm giác. Trọng Thuỷ quá bất ngờ, chàng không nghĩ Mỵ Châu lại trở thành như vậy:

- Nàng có còn là Mỵ Châu không, tại sao nàng lại làm như vậy? Nếu ta không nhầm Long Vương đã cứu nàng ,tại sao...

Chưa kịp dứt lời,Trọng Thuỷ đã dính chiêu Nhiếp Hồn Nguyệt Ảnh của Mỵ Châu. Chàng đã hi sinh mà không hiểu lý do vì sao Mỵ Châu lại trở thành như vậy.Còn về phần Mỵ Châu nàng không hề hối hận. Nàng quay về Trung Nguyên và tiếp tục cuộc chinh phạt thế giới của mình. Câu chuyện Mỵ Châu -Trọng Thuỷ kết thúc thật bi thảm.

doc xong cho bik cam nhan hey lol! lol!


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
nhung baj van bat huu!!!moj dzo!moj dzo
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
X5 - 2k8-2k12 :: Giải trí :: Truyện cười-
Chuyển đến